Thứ Năm, 7 tháng 4, 2016

Một ngày bình thường ở Nam Du

Một ngày thôi, với quần đảo còn nguyên nếp sống của một vạn chài với những con người chất phác hòa trộn nét hồn hậu của người dân Tây Nam bộ, để thấy Nam Du xa xôi gần gũi đến nhường nào. Xem thêm: Nhum nướng mỡ hành - đặc sản của biển Nam Du
 
Quần đảo Nam Du nằm ngoài khơi vịnh Thái Lan, thuộc địa phận tỉnh Kiên Giang, nổi lên những năm gần đây như một điểm đến mới còn giữ được vẻ đẹp hoang sơ với những bãi cát trắng dài ôm ấp hàng dừa xanh trong tiếng rì rào của biển xanh màu lục bảo.

Nhưng bên cạnh bức tranh của biển là một góc khác, mộc mạc mà gần gũi hơn: cuộc sống và con người Nam Du.
 
Những phên cá xương xanh trên bờ kè cảng - Ảnh: Minh Đức

Bình minh vừa hé rạng cũng là lúc bến cảng lại rộn ràng, tấp nập với những con thuyền đầy ắp cá và hải sản. Tiếng còi tàu hú vang, những chủ nhà nghỉ, quán ăn lại chộn rộn, nhìn tới nhìn lui điện thoại chờ cuộc gọi của những vị khách phương xa.

Mùi đảo xa

Một buổi sáng có lẽ như bao ngày với người dân Nam Du. Bên cạnh khách du lịch tay xách nách mang là những khoang hàng từ đất liền gửi ra đảo.

Nhưng dường như sự hiện diện của du khách cũng không làm xáo trộn cuộc sống của người dân nơi đây.

Rời bến cảng, tôi theo anh chủ nhà trọ về phòng cất đồ, vừa đi vừa mải mê quan sát quang cảnh xung quanh mà không để ý xem anh nói gì. Cất xong đống đồ lỉnh kỉnh, tôi nhanh chóng trở lại bến cảng để “đi lại” một vòng quanh xóm nhỏ.

Trên hòn đảo này, người ta chẳng trồng được gì hay sản xuất được gì đáng kể, ngoài hải sản đánh bắt. Nhưng chỉ lác đác vài nhà chuyển qua kinh doanh phòng trọ hay hàng ăn, còn lại vẫn bám biển, bám với nghề cá lâu đời.

Dọc cầu cảng là những xe hàng bán đủ loại đồ ăn vặt, tuy không nhiều như trong đất liền nhưng cũng được cho là khá phong phú với dân đảo.

Một hàng trái cây với nhiều loại hoa quả đặc trưng miền Tây. Gần đó là một hàng bánh mà tôi không biết tên. Những thanh âm, lời mời của người bán hàng rong vẫn còn bên tai nhưng mùi thơm của trái cây, của bánh mới ra lò đều bị át đi bởi thứ mùi đặc trưng ở đây: mùi cá xương xanh khô.

Sạp cá khô bên bờ biển - Ảnh: Minh Đức

Những quầy hàng với cơ man là cá khô, mực khô - Ảnh: Minh Đức

Những xe hàng bán trái cây trên cầu cảng đảo Củ Tron - Ảnh: Minh Đức

Ở đảo nhỏ này, đi đâu cũng thấy cá xương xanh. Cá xương xanh có phần xương màu xanh ngọc và phần thịt trắng. Khi phơi người ta cho thêm ít ớt để cá có vị cay nhẹ.

Những tấm phên phơi đầy cá xương xanh bên bờ kè, chiếm một phần con đường khu xóm cảng. Không kể đàn ông hay phụ nữ, những bóng người thoăn thoắt xếp cá, phơi cá và thỉnh thoảng lại ra đảo cá cho nắng khô đều.

Bữa trưa của chúng tôi cũng không thể thiếu món cá này, chỉ khác là thay vì sử dụng cá khô, tôi được thưởng thức những con cá xương xanh còn tươi sống, thơm mùi biển.

Nhà hàng nhìn ra biển, mọi người đặt bàn luôn trên vỉa hè và lặng nhìn dòng người qua lại. Cả cái xóm đảo chỉ có con đường cạnh biển là tấp nập nhất. Hàng quán xen lẫn nhau, phục vụ cả khách du lịch và dân đảo.

Thích nhất là những hàng đồ khô bày la liệt những thứ quà của biển: cá xương xanh, mực khô, cá cơm, tôm chua... Nếu sẵn tay máy, bạn có thể gom vào ống kính bức tranh đa sắc của cơ man đồ khô, tạo nên những khung hình ấn tượng.

Những ngư dân mò cầu gai với mẻ thu hoạch - Ảnh: Minh Đức

Phơi cá sau chuyến biển - Ảnh: Minh Đức

Bình yên giữa trùng khơi

Chúng tôi rời cảng đi thăm những đảo nhỏ xung quanh. Không tấp nập ghe thuyền đánh cá, quần đảo Nam Du trầm mặc hơn nhiều ngư trường khác. Thỉnh thoảng lại thấy vài con tàu nhỏ đang đánh bắt cầu gai gần các bãi đá.

Đầu mùa, những con cầu gai mà người dân gọi là nhum biển có hương vị thơm ngon hơn hẳn.

Cập bờ vào hòn Mấu, một trong những đảo nhỏ đẹp nhất quần đảo Nam Du, ai cũng bị hút mắt vào bãi biển xanh trong, khung cảnh đẹp đến xao lòng.

Tôi men theo con đường nhỏ tới làng chài nằm sát biển. Có lẽ do 21 năm rồi không có bão lớn nên người dân mới “yên tâm” sống sát bờ biển như vậy. Khung cảnh làng chài đẹp như một bức tranh, vẻ đẹp của cuộc sống lao động.

Một bên là bãi biển với những cây bàng, cây dừa rợp bóng, nơi lũ trẻ đang tranh thủ chạy chơi trước khi bị mẹ bắt về nhà. Bên còn lại là những ngôi nhà muôn hình vạn trạng, nằm trầm mặc trong tiếng sóng và tiếng gió.

Bên hiên nhà, những người phụ nữ đan lưới cho vụ mới - Ảnh: Minh Đức

Chiếc ghe nhỏ chở đồ đạc từ đảo lớn về hòn Mấu - Ảnh: Minh Đức

Bữa tối với các món nướng trên đảo Củ Tron - Ảnh: Minh Đức

Khung cảnh hiện lên quá đỗi bình yên: những người phụ nữ đan lưới bên hiên nhà, những người đàn ông xẻ gỗ, đóng đồ đạc cạnh biển. Trên bến nhỏ là những con thuyền chở hàng hóa qua lại các đảo.

Đảo Củ Tron đã khó, hòn Mấu còn cách trở hơn nhiều lần. Học sinh ở đây muốn tới trường phải đi ghe sang đảo Củ Tron. Không gian biển đẹp mà cứ gợi buồn, gợi thương.

Chúng tôi rời hòn Mấu lúc màn đêm buông dần trên quần đảo Nam Du. Đảo Củ Tron chìm trong bóng tối, chừa lại ánh lửa rực hồng của những hàng đồ nướng. Vài con nhum nướng mỡ hành, dăm ba con ngao, sò là đã có bữa tối ngon lành.

Đêm trên đảo Nam Du tĩnh mịch, cả nền trời dệt bằng những ánh sao lấp lánh. Nhìn trời, chúng tôi biết ngày mai lại là thêm một ngày nắng.

Lại một ngày mới

Bình minh lại lên và ngày mới bắt đầu trên quần đảo Nam Du. Trước khi ra cảng lên tàu về đất liền, chúng tôi ghé qua cổng Trường tiểu học An Sơn và tấp vào một hàng quà sáng của bọn trẻ.

Sự có mặt của khách du lịch cũng không làm bọn trẻ hiếu kỳ hơn. Vẫn những quầy bán đồ chơi như hồi tôi còn nhỏ, vài hàng ăn sáng và đám trẻ xúm quanh. Lao xao, chộn rộn...

Tiếng trống trường vừa điểm, học trò rối rít gọi nhau về lớp, trả lại khoảng không gian yên ắng cho cổng trường.

Lũ trẻ ăn sáng trước khi vào giờ học - Ảnh: Minh Đức

Chúng tôi tranh thủ nói chuyện vài ba câu với một bác cao tuổi đang ngồi ăn sáng rồi đi bộ ra cảng. Chuyến tàu mới vừa cập bến, chúng tôi lên tàu, đảo Củ Tron lùi dần trong ánh nắng của ngày mới.
 
(Theo TuoiTre)

Đặc sản An Giang nhiều không kể xiết

Vùng đất An Giang được thiên nhiên ban tặng nhiều sản vật ngon khó quên mà không phải nơi nào cũng có.

Xem thêm: 10 món ngon Trà Vinh hút hồn du khách

Các loại mắm


Châu Đốc (An Giang) được mệnh danh là "vương quốc mắm" nhờ nằm ngay ngã ba sông Hậu, một trong hai nhánh của sông Mekong nổi tiếng với trữ lượng cá trong tự nhiên vô cùng phong phú. Đến Châu Đốc, bạn sẽ bắt gặp các loại hấp dẫn như mắm cá linh, cá lóc, cá trèn, ba khía, cá sặc... hay nổi tiếng nhất là mắm Thái được bày bán khắp nơi.

Mắm Châu Đốc có vị hơi ngọt đặt trưng của Nam Bộ nhưng bên trong lại mặn, rất thích hợp ăn cùng cơm trắng, đặc biệt vào những ngày mưa. Giá các loại mắm dao động từ vài chục nghìn đến hơn 100.000 đồng mỗi kg.

Nhiều thương hiệu mắm nổi tiếng ở Châu Đốc làm theo công thức gia truyền riêng nên vị cũng khác nhau. Bạn hãy nhờ người bán tư vấn để chọn loại mắm ngon nhất về làm quà. Du khách có thể mua ở chợ Châu Đốc hoặc khu vực ngay chân núi Sam.

Bánh phồng Phú Mỹ


Làng nghề bánh phồng Phú Mỹ hình thành, tồn tại và phát triển gần 70 năm nay, có 50 cơ sở sản xuất, thu hút khoảng 300 lao động. Trong đó, các gia đình nổi tiếng có truyền thống làm bánh như gia đình cụ Lê Minh Dơn, Ngô Thị Dờn, Trần Văn Tâm…

Bánh phồng Phú Mỹ nhỏ bằng cái đĩa con nhưng khi nướng chín phồng to hơn cái quạt nan. Bánh vừa xốp, vừa mềm, có vị béo của nếp, vị ngọt của đường, mùi thơm của sữa, mè, đậu nành, đậu phộng… tạo nên hương vị đặc trưng và không thể thiếu trong bữa ăn ngày Tết hay các dịp đám tiệc, cưới hỏi.

Các loại khô


Ngoài các loại mắm, khô cá cũng là món ăn nổi tiếng ở An Giang. Vì lượng cá quá nhiều và tươi ngon nên khô ở đây cũng đa dạng như khô cá linh, cá sặc, cá tra...

Châu Đốc còn có món khô bò rất ngon, chia làm 3 loại gồm khô bò vàng cứng và giòn, khô bò nâu sẫm cứng nhưng không giòn và khô bò nâu xốp giòn, dẻo. Khô Châu Đốc chính là một trong những món du khách rất hay mua về làm quà.

Quả mây gai và me Thái

Đến Châu Đốc, bạn rất dễ bị mê hoặc bởi những trái me Thái chín ngọt lịm thơm lừng bày bán khắp nơi. Thỉnh thoảng bạn cũng sẽ bắt gặp những sạp hàng bán mây gai, một loại quả đặc trưng mà ở Việt Nam, chỉ An Giang mới có.

Mây gai màu cam, khi chín ngả sang hơi đen, rất nhẹ, xuất xứ Thái Lan và được nhập về An Giang qua biên giới Campuchia. Bên ngoài quả có gai nhỏ nhưng không nhọn, rất dễ bóc vỏ. Mây gai có mùi thơm vừa giống mít, vừa có chút hương của núi rừng.

Sau khi bóc lớp vỏ gai, bạn sẽ được thưởng thức vị ngọt ngọt chua chua rất đặc trưng. Tuy nhiên, quả mây gai chỉ để được khoảng vài ngày. Bạn nên chọn mua quả chưa chín trước khi về để lúc biếu, món quà vẫn trong trạng thái tốt và vừa chín tới.

Cá leo nướng muối ớt

 
Một trong những món ăn mà bạn nhất định phải thử khi đặt chân lên mảnh đất An Giang là cá leo nướng muối ớt thơm ngon, béo ngậy. Cá leo là một loài nước ngọt, có giá trị dinh dưỡng cao. Loài cá này được phân bố ở nhiều vùng khác nhau và sông Tiền, sông Hậu là nơi tập trung nhiều cá leo nhất.

Không còn gì thú vị hơn khi về vùng An Giang dạo quanh miền sông nước, thưởng thức món cá leo thơm ngon độc đáo trong không khí yên bình, trong lành vào dịp mùa nước nổi. Bạn có thể mua cá leo về làm quà với giá từ 100.000 đến 130.000 đồng/kg.

Thốt nốt


Nhắc đến An Giang, không thể quên những món ăn làm từ thốt nốt. Trong đó, thốt nốt tươi rất mềm, vị hơi giống dừa nhưng ăn mát hơn. Bạn có thể mua loại ngâm sẵn trong hũ về làm quà vì để được tới một năm, tuy nhiên tuyệt vời nhất vẫn là thốt nốt tươi.

Lưu ý quan trọng là thốt nốt tươi chỉ để được khoảng 2 - 3 ngày trong tủ lạnh, nước có bán sẵn ngoài chợ nhưng nên bảo quản trong vòng 24 giờ, khi mua về cần sử dụng liền. Ngoài ra, đường thốt nốt dùng để kho cá, pha nước chanh uống rất ngon và mát.

Gỏi sầu đâu


Cây sầu đâu mọc nhiều ở các vùng Tri Tôn, Châu Đốc, Tịnh Biên (An Giang). Món gỏi này được chế biến đơn giản, nhanh gọn. Lá non và hoa sầu đâu được rửa sạch trụng qua nước sôi cho bớt đắng, sau đó để ráo nước. Dưa leo, thơm (dứa) và xoài thái mỏng hoặc xắt sợi. Người miền Tây thường làm món gỏi sầu đâu khô cá lóc hoặc khô cá sặc. Khô cá nướng xé nhỏ, thịt ba chỉ luộc xong thái mỏng, cho thêm ít tôm bóc vỏ.

Về An Giang mùa này, nhiều quán ăn, nhà hàng có món gỏi sầu đâu khô cá sặc trong thực đơn, đừng ngại ngần gọi một đĩa. Còn nếu có người quen, bạn bè ở vùng Châu Đốc, chắc chắn bạn sẽ được “thết đãi” món ăn khiến bạn nhớ mãi, vì vị đắng, vì cái độc đáo của mùa nước về, và cả vì tâm tình của người miền Tây.

Cà na đập


Từ bao đời nay, cây cà na trở thành người bạn thân quen đối với người dân miền Tây. Rễ cây cà na thường bám chặt lấy nhau thành chùm nên giữ đất và có công dụng chắn sóng rất tốt. Bông cà na búp có màu xanh lợt, khi nở lại có màu trắng rất đẹp. Đến mùa nước nổi, những bông ấy sẽ trở thành những chùm trái căng tròn. Trái cà na có hình bầu dục, to bằng đầu ngón tay. Trái non có màu xanh, đến lúc chín ngả sang màu vàng lợt, vị chua chát thật hấp dẫn.

Chợ Châu Đốc chỉ có duy nhất một người bán cà na đập - món ăn được đặt tên theo cách chế biến. Quả cà na tươi, sau khi đập nát, vắt bớt nước và chà xát để ra hết chất chát thì đem dầm đường, chờ khoảng vài tiếng đồng hồ là có thể sử dụng.

Món này phải khéo léo sao cho quả cà na bị đập không quá nát, vẫn giữ màu xanh tươi sau khi chà xát, vắt nước nhưng hương vị còn nguyên, ăn vẫn giòn. Cà na đập ăn chung với muối ớt, vừa ngọt, vừa giòn rất ngon. Giá món này khá đắt, khoảng 100.000 đồng mỗi kg. Bạn có thể mặc cả nếu mua nhiều.

Tung lò mò


“Tung lò mò” chính là một tên gọi khác của món lạp xưởng bò. Đây là món ngon độc đáo của người Chăm ở An Giang. Từ lâu, người Kinh cũng ưa thích và chế biến món lạp xưởng bò gần giống như của người Chăm và hiện phổ biến rộng rãi ở phường Núi Sam, Châu Đốc, Tịnh Biên và Tri Tôn.

Khác lạp xưởng lợn, lạp xưởng bò sau khi làm xong chỉ cần phơi cho khô là có thể đem chiên hoặc nướng. Hấp dẫn nhất là lạp xưởng nướng trên bếp than hồng. Khi nướng chín xong cắt ra thành viên có màu đỏ hồng, hương bay thơm phức không còn mùi mỡ bò.

“Tung lò mò” nướng nên chín tới đâu, ăn tới đó. Bạn sẽ thấy vị ngọt bùi của thịt và mỡ bò, vị chua chua của cơm nguội lên men hòa cùng gia vị cay của ớt, lại ăn kèm với rau sống, rau cần tươi, vị chua của khế, vị chát của chuối sống. Lạp xưởng bò khi ăn phải chấm muối tiêu chanh hoặc tương ớt. Hấp dẫn hơn là có ăn kèm rau sống và ăn chung với bún hoặc bánh mì.

Cốm dẹp An Giang


Nếu người Hà Nội tự hào vì có cốm Làng Vòng thì người Khmer ở Trà Vinh, Sóc Trăng, An Giang cũng có món nếp dẹp để mời khách phương xa mỗi khi đến thăm nhà vào mùa gặt. Nếp trước lúc thu hoạch khoảng 10 ngày còn chưa già sẽ được gặt về trút lấy hạt ngâm nước nửa ngày vớt ra để ráo.

Ngâm nếp phải canh giờ nếu không ngâm lâu hạt nếp mềm cốm sẽ nhão, ngâm thời gian ngắn thì hạt nếp sẽ khô cứng. Rang nếp phải là người quen tay và rang trong nồi đất nhằm giữ được nhiệt nóng lâu hơn. Một lần rang rất mất thời gian và công sức chỉ một chén nếp, trút vừa đáy nồi đất giúp việc đảo rang được dễ dàng và hạt nếp nở chín dẻo đều.

Bún cá Long Xuyên


Bún cá nấu thì không quá khó, nhưng đòi hỏi sự khéo léo, kỳ công. Nước lèo sẽ được nấu từ nước luộc cá (có nhiều người bán còn cho thêm xí quách vào nấu để nước tăng thêm vị ngọt). Nấu sao mà nồi nước lèo phải trong, có vị ngọt của cá và đặc biệt không tanh mùi cá. Cá phải là loại cá lóc đồng còn tươi sống, thì khi nấu thịt cá mới có thể ngon và ngọt.

Cá sau khi luộc chín, gỡ lấy phần nạt và bỏ đi phần đầu và xương cá. Khi bóc cá đòi hỏi sự khéo léo, cẩn thận vì nếu xương cá còn sót lại thì rất dễ bị hóc xướng cá. Phần nạc cá sẽ được ướp gia vị cùng với bột nghệ (hoặc nghệ tươi tùy theo người nấu) và xào sơ cho thấm gia vị để lấn át mùi tanh của cá.

Tô bún cá dọn ra bắt mắt với màu vàng ươm của cá lóc đồng, bắp chuối cắt mỏng và màu xanh của rau muống và rau răm. Bên cạnh tô bún là cái đầu cá lóc nóng hồi đặc biệt kèm với chén muối ớt và chanh làm cho món bún lại càng thêm hấp dẫn.

Bò cạp Bảy Núi


Bò cạp hay còn gọi là "bù kẹp", có màu đen nhánh, hai càng to kềnh, to cỡ con dế cơm. Thoạt nhìn bò cạp trông giống con gián bò lổn ngổn. Về vùng Bảy Núi có thể thấy loại này được bán dọc hai bên đường. Để có được những con bò cạp thế này, những người chuyên săn lùng con vật này phải lên núi. Họ trang bị một cây cuốc, một cây kẹp và xô. Tìm thấy tảng đá nào khả nghi, họ chỉ cần lật tảng đá sang một bên, nhìn miệng hang thò kẹp vào.

Sau khi “thu hoạch” xong, họ mang bò cạp về bỏ vào thau vài ngày cho "sạch bụng". Để nguyên con vậy và rửa sạch, cho vào chảo mỡ hoặc dầu đang sôi. Khoảng vài phút sau, bò cạp chín, bốc mùi thơm lạ lùng. Bò cạp dùng kèm rau thơm, cà chua, dưa leo và vài cọng ngò, chấm với muối tiêu chanh. Cắn một miếng, giòn rụm và vị beo béo. Theo những người sành ăn món này, bụng của bò cạp mới là phần ngon nhất.

Ngoài những món ngon trên, khi đến An Giang bạn cũng không nên bỏ qua lẩu mắm Châu Đốc, ba khía muối, xôi phồng chợ mới hay bò bảy món núi Sam...

Tổng hợp

Đầu bếp Mỹ: “Chuyến đi tới Việt Nam thay đổi cuộc đời tôi”

Anthony Bourdain, đầu bếp khiêm MC nổi tiếng người Mỹ, chia sẻ những cảm xúc rất thật trong chuyến thăm tới các nước thuộc khu vực Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam.

Xem thêm: 9 địa điểm ở Việt Nam khiến khách Tây đi mãi vẫn "say như điếu đổ"
Trong cuộc phỏng vấn trên tờ tạp chí du lịch Condé Nast Traveller, Anthony Bourdain, đầu bếp khiêm chuyên gia ẩm thực và cũng là MC nổi tiếng người Mỹ, có những chia sẻ về chuyến đi của ông khám phá nhiều vùng đất mới. Tại đây, ông đưa ra cảm nhận riêng của mình về điểm đến ưa thích, nền ẩm thực địa phương và nhiều điều thú vị khác.


Đầu bếp Mỹ thưởng thức món ăn vỉa hè ở chợ Đông Ba, Huế

Khi được hỏi về điều ấn tượng nhất trong các chuyến đi, đầu bếp Anthony chia sẻ: “Tôi phát cuồng về khu vực Đông Nam Á. Tôi yêu hương vị, cảnh đẹp và con người ở Việt Nam, MalaysiaIndonesia. Với chuyến đi lần đầu tới Việt Nam, điều này đã thay đổi cuộc đời tôi. Có lẽ do mọi thứ đều mới lạ, khác biệt những gì tôi lớn lên. Món ăn, văn hóa, cảnh quan đều không tách rời nhau, và như tới từ một hành tinh khác”.

Một vài món ăn Huế ông thưởng thức trong bữa tối

Đặc biệt, nam đầu bếp người Mỹ có niềm đam mê với những món ăn đường phố. Ông cho biết: “Tôi thích ẩm thực đường phố, cho dù ở Mexico hay Việt Nam chăng nữa. Những quầy hàng trên đường ở châu Á hay châu Mỹ Latin đều hấp dẫn. Một số món ưa thích của tôi như phở Việt Nam, cơm gà Hải Nam Singapore hay tacos của Mexico đều có hương vị rất tuyệt vời”.

Đặc biệt, ông bày tỏ sự yêu thích với phở Việt và món bún bò Huế

Đầu bếp Anthony trong chuyến đi tới Huế năm 2014, ông có dịp tới thăm các gian hàng ở chợ Đông Ba để thưởng thức một tô bún bò đậm chất Huế. Ông nhận thấy “đây là món súp ngon nhất thế giới”, được chế biến khá phức tạp với nước dùng hầm từ xương.

Trong chuyến đi của mình, Anthony có cơ hội trải nghiệm với nhiều khách sạn khách nhau, nhưng ông vẫn ấn tượng nhất với những khách sạn cổ thời thuộc địa ở Đông Nam Á như Metropole Hà Nội, Majestic Sài Gòn hay Grand Hotel d'Angkor tại Angkor Wat.

Đây không phải là lần đầu MC kỳ cựu người Mỹ dành nhiều lời có cánh và sự thiện cảm với đất nước con người nước Việt. Trước đó, ông từng có bài báo mang tựa “Muốn được biết nhiều hơn về Việt Nam” đăng trên một tờ báo Anh.

Việt Hà(Theo cntraveler)

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

Tháng 4 về An Giang ngắm hoa ô môi khoe sắc

Ô môi của miền Tây Nam bộ tuy không sang chảnh như hoa hồng nhưng lại đẹp dịu dàng và rực rỡ không thua mai anh đào của Đà Lạt.
Xem thêm: 4 điểm dừng chân ở miền biên giới Châu Đốc

Có nhiều lý giải về cái tên ô môi, người thì bảo là vì khi ăn quả hái từ trên cây, môi sẽ chuyển từ màu đỏ sang màu đen thẫm (đen trong tiếng Hán là ô). Có người thì cho rằng do bên trong trái chứa nhiều ô mà mỗi ô là một phần thịt của trái, nên gọi là ô môi. Cây ô môi có nguồn gốc từ Nam Mỹ, thuộc họ Vang, thân cao lớn từ 10 đến 20 m, cành lá xum xuê và cụm hoa chỉ nở rộ khi lá đã rụng. Hoa ô môi mọc thành từng chùm, xếp thưa và có màu hồng phơn phớt, buông thõng một cách hững hờ trên những kẽ lá đã rụng.
 
Miệt Vĩnh Trạch (huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang) là nơi lý tưởng nhất để du khách dừng chân ngắm sắc hoa ô môi. Ảnh: Hiếu Nguyễn Vja.

Bông ô môi đã đi sâu vào đời sống tinh thần của người dân miền Tây từ lâu với bài hát Bông ô môi nổi tiếng, hay đi vào những lời thơ giản dị, gần gũi như chính những con người miệt sông nước:

Mùa hoa ô môi đẹp nhất, tươi thắm nhất là vào cuối tháng ba, đầu tháng tư, khi những cơn mưa đầu mùa vừa vội vàng đến lại tất tả đi. Trong cái nắng chói chang của trời tháng ba, sắc hoa ô môi rực lên một màu hồng vừa thanh tao, vừa nhã nhặn, làm vơi bớt đi cái nắng oi ả miệt đồng bằng. Những con đường trồng nhiều ô môi ngợp sắc hồng, rực rỡ đến nổi tưởng chừng chỉ có hoa mà không có lá. Mùa hoa ô môi kéo dài nhiều tháng, sắc hồng bao phủ cả vùng trời của những miền quê êm ả.

Khi đến đoạn gần ủy ban nhân dân xã Vĩnh Trạch, bạn sẽ tận mục sở thị vẻ đẹp “lãng mạn như phim Hàn”. Ảnh: Hiếu Nguyễn Vja.

Ô môi của miền Tây Nam bộ, tuy không sang chảnh như hoa hồng, hoa huệ, nhưng lại đẹp dịu dàng không thua hoa anh đào của xứ Đà Lạt. Ngày nay, người ta thường trồng cây ô môi để làm cảnh, phần vì cây cho hoa đẹp, phần vì cây dễ trồng, dễ sống. Về miền Tây, hầu như nơi nào cũng có ô môi bởi loài cây này vốn mọc hoang, dễ thích nghi với nhiều môi trường sống. Thế nhưng để tận hưởng hết cái vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm của ô môi thì chỉ có miệt Vĩnh Trạch (huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang) là nơi lý tưởng nhất để du khách dừng chân.

Du khách đến địa bàn thành phố Long Xuyên, sau đó chạy thẳng theo tỉnh lộ 943, đường vào Núi Sập, đến đoạn gần ủy ban nhân dân xã Vĩnh Trạch, sẽ tận mục sở thị vẻ đẹp lãng mạn như phim Hàn với hai hàng cây ô môi nở rộ hai bên đường. Nhiều du khách từng ngang qua đây xuýt xoa nói rằng, ô môi là một loài cây trổ bông một cách hết mình. Bông ô môi nhỏ nhưng dày đặc, oằn trĩu cả thân cành, thậm chí nhiều đến nổi không nhìn thấy tán cây đâu nữa.

Nhìn từ xa, vòm cây như một ngọn đuốc hồng cao lớn, hiên ngang. Trước đây ở Long Xuyên còn có địa danh phà Ô Môi, xưa kia là khu vực có rất nhiều cây ô môi. Thế nhưng ngày nay nơi đó đã không còn loài cây này nữa. Vì ô môi là cây mọc hoang, chưa được trồng nhiều để kinh doanh du lịch. Thế nên ngoài khu vực xã Vĩnh Trạch, du khách về An Giang cần có sự chỉ dẫn của “thổ địa” dân địa phương để tìm ngắm những cây ô môi trổ hoa rực rỡ.

Bông ô môi nhỏ nhưng dày đặc, oằn trĩu cả thân cành. Ảnh: Hiếu Nguyễn Vja

Ô môi không chỉ đẹp khi nở hoa, chỉ để khoe sắc cho đời mà trái ô môi khi khô là một món ăn hấp dẫn, nhất là với bọn trẻ. Sau khi nở hoa gần một năm, trái ô môi mới bắt đầu khô. Trái ô môi dài, thô trông như những chiếc gậy đen lớn cỡ cổ tay trẻ con, dài khoảng năm, sáu tấc. Mỗi cơn gió qua, trái ô môi lại khua vào nhau thành tiếng lộp cộp như một bản nhạc hòa tấu của đồng quê. Ô môi khô khi ăn có vị ngòn ngọt, cay nồng, hương vị thơm quyện đặc trưng khó lẫn vào đâu được.

Đến An Giang mùa tháng 3, ngoài ngắm bông ô môi nở rộ, du khách còn có thể tham quan, du lịch nhiều địa danh khác như núi Cấm, rừng tràm Trà Sư hay thăm vương quốc mắm ở chợ Châu Đốc.
 
(Theo NgoiSao)

Về Bắc Bộ ngắm hoa trẩu nở rộ dịp tháng 4

Ở miền núi Bắc Bộ, hoa trẩu là loài hoa tượng trưng cho vẻ đẹp thuần khiết và tinh khôi, thường nở rộ vào cuối tháng 3, đầu tháng 4.
Xem thêm: Mùa hoa mận bung nở trên cao nguyên Mộc Châu

Cây trẩu còn có nhiều tên gọi khác là dầu sơn, mộc đu thụ, ngô đồng, thiên niên đồng... mọc nhiều ở khu vực Đông Nam Á và miền Nam Trung Quốc. Cây trẩu mọc hoang, sinh sống và phát triển ở những vùng đất khô ráo như trong rừng thưa hoặc ven rừng rậm. Ở Việt Nam, cây trẩu được trồng ở nhiều nơi từ đồng bằng cho đến miền núi một số tỉnh như Lào Cai, Phú Thọ, Yên Bái, Sơn La, Điện Biên, Hà Giang, Tam Đảo (Vĩnh Phúc)... Hoa nở rộ vào mỗi độ tháng 4 về.

Cây trẩu ra hoa mỗi độ cuối tháng 3 đến tháng 4, tập trung 1 số tỉnh phía Bắc. Ảnh: mytour

Trẩu là loài cây cao lớn, chiều cao trung bình từ 8 đến 15 m, thân nhẵn. Lá trẩu to bản dài khoảng một gang tay, xòe thành ba dẻ, mặt trên lá có nhiều lông tơ rậm. Hoa trẩu thuộc loại hoa đơn tính, màu trắng và ở giữa có màu hung đỏ tía. Hoa mọc thành chùm và khi nở có mùi khá thơm, phảng phất trong những cơn gió chiều nhè nhẹ.

Trái trẩu to cỡ quả trứng, hơi nhọn đằng chỏm và tròn đằng cuống. Vỏ trái trẩu nhăn nheo, có lông tơ và bề mặt vỏ có những rãnh dọc ngang. Khi trẩu chín thì thường chuyển sang màu vàng. Mỗi trái thường có ba hạt, có hình bầu dục, sần sùi. Hạt trẩu được dùng để ép lấy dầu pha sơn, có giá trị xuất khẩu cao. Ngoài ra, khô dầu trẩu còn được sử dụng làm phân bón, có tác dụng tương đương như thuốc trừ sâu.

Hằng năm, vào độ cuối tháng 3 đến tháng 4, hoa trẩu nở rộ, điểm tô cho núi rừng một vẻ đẹp tinh khôi, trong trẻo và một hương thơm dịu ngọt, làm say đắm lòng người. Với người dân Bắc Bộ, hoa trẩu không chỉ là một loài hoa dại, mà đó là một người bạn hoa, mang đến biết bao hương sắc ngào ngạt cho núi rừng, cây cỏ.

Hoa trẩu vốn không kiêu sa, lộng lẫy như những loài hoa khác. Ảnh: hachi8

Hoa trẩu, cái tên nghe có vẻ thô kệch, nhưng lại e lệ hé nụ dưới những chùm lá to bản màu xanh thẫm. Nếu hoa không mọc thành chùm để khoe hương lẫn sắc, hẳn đứng từ xa khó thể nào chiêm ngưỡng được vẻ đẹp mong manh, dịu dàng của hoa trẩu. Nhờ có sự che chở của những tán lá rộng, vẻ đẹp nửa kín nửa rộ của hoa mới mang đến sự thích thú, tò mò cho du khách.

Hoa trẩu vốn không kiêu sa, lộng lẫy như những loài hoa khác ở cả hình dáng bên ngoài lẫn tên gọi nhưng điều khiến hoa trở nên nổi bật khi đứng cạnh hoa xoan, hoa gạo, hoa đỗ quyên cùng nở vào mùa này chính là hương thơm không thể lẫn vào đâu được. Hương hoa trẩu bay xa trùm phủ lên xóm làng, núi rừng, lẩn khuất trong từng hốc cây ngọn cỏ, bay lên cả mái nhà hay vấn vương trên mùi tóc của những người con gái dân tộc đi rừng lấy củi. 

Hoa nở khắp mọi ngả đường, từ bên hiên nhà của những bản làng thôn xóm… Ảnh: hachi8

Tháng 4, về Bắc Bộ không quá khó để tìm ngắm hoa trẩu. Hoa nở khắp mọi ngả đường, từ bên hiên nhà của những bản làng thôn xóm đến cạnh những con đường mòn dẫn núi. Hoa nép mình bên những tán lá xanh rộng lớn, âm thầm kết nụ, âm thầm nở hoa, tỏa hương thơm quyến rũ làm mê đắm lòng người. Mùa hoa trẩu tháng 4 cũng là mùa của những phiên chợ tình yêu.

(Theo NgoiSao)

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

Muốn ăn ngon rẻ ở Đà Nẵng, nhất định phải ghé 7 "Bà" này

Bạn có biết thành phố Đà Nẵng xinh đẹp này có rất nhiều quán ăn nổi tiếng bắt đầu bằng chữ “Bà…” dân dã và thân quen không?
Xem thêm: 10 điểm đến miễn phí và bổ ích ở Đà Nẵng

1. Mì Quảng Bà Mua

Quán Bà Mua nằm ở 95A Nguyễn Tri Phương là một trong những quán nổi tiếng nhất về món mỳ Quảng tại Đà Nẵng. Đây không chỉ là điểm đến hấp dẫn cho người bản xứ yêu thích món ăn dân dã này mà còn là địa chỉ được in trên rất nhiều sách, cẩm nang du lịch dành cho du khách. Quán mở cửa phục vụ từ 6 giờ 30 đến 21 giờ 30.
 
Mì Quảng bà Mua rất đa dạng.

Menu quán rất đa dạng với đủ gà, bò, tôm, trứng, lươn, cá lóc, vịt xiêm… nên rất thoải mái cho bạn lựa chọn. Tô mì dọn ra rất ghi điểm bởi màu sắc đẹp mắt, thơm phức, sợi mì dẻo, nước lèo ngọt, thơm đặc trưng, bánh tráng giòn tan cùng các loại rau đa dạng đủ khiến bất cứ ai ăn một lần cũng nhớ mãi.

Những bát mì Quảng thơm ngon và mang hương vị riêng giúp quán bà Mua nổi tiếng hơn

Bên cạnh yếu tố chất lượng, có lẽ mức giá trung bình chỉ 25 đến 30 ngàn/ tô mỳ đã giúp cho từ lúc mở cửa đến lúc đóng, quán lúc nào cũng đông khách. Không gian quán sạch sẽ, thoáng mát, có sức chứa lớn nên đây cũng điểm lý tưởng để tổ chức các buổi sinh nhật, liên hoan...

Bên cạnh món mì Quảng chủ đạo, quán cũng có bán thêm bánh tráng cuốn thịt heo giá 35.000 đồng/ đĩa

2. Quán bún mắm Bà Thuyên

Một trong những đặc sản khác cũng rất nổi tiếng ở Đà Nẵng chính là bún mắm nêm, và để ăn được tô bún mắm ngon, nhiều người nhất định phải ghé Bà Thuyên mới ưng ý bởi tô bún ở đâyrất thơm ngon, đậm đà. Nhiều người đã từng ăn bún mắm Bà Thuyên nói rằng đã ăn ở đây rồi, thì không muốn ăn ở nơi khác nữa bởi sự hài hoà trong các từng nguyên liệu như miếng thịt heo quay giòn rụm đến mít non thái nhỏ dai ngọt, cũng như hương vị mắm nêm thơm mà đậm đà đúng kiểu miền Trung...

Tô bún mắm heo quay với màu sắc hấp dẫn

Chưa kể món đu đủ bào sợi mỏng dầm chua ngọt giúp cho tô bún mắm nêm thêm đậm đà mà ít ngán. Cầu kỳ như vậy nhưng một tô bún mắm nêm Bà Thuyên giá chỉ 20 đến 40 ngàn đồng, tuỳ to lớn hay nhỏ. Có lẽ bởi đồ ăn ngon và sạch sẽ mà quán Bà Thuyên dù nhỏ nhưng lượng khách ở đây rất đáng để ghen tị, thậm chí lại có nhiều khách quen qua hơn 30 năm bán hàng.

3. Quán bánh xèo Bà Dưỡng

Quán bánh xèo, nem lụi Bà Dưỡng tính đến nay đã hơn 30 năm tuổi, mặc dù nằm khuất trong ngõ nhưng luôn tấp nập cả dân địa phương lẫn khách du lịch tìm đến thưởng thức. Công thức làm bánh xèo ở đây thoạt nhìn không có gì đặc biệt nhưng ở mỗi công đoạn lại có những cầu kỳ riêng để cho ra những chiếc bánh ăn một lần là nhớ mãi. Bột bánh xèo được làm từ gạo ngon của Quảng Nam, ngâm chừng 4 tiếng, xay thành bột, pha lõng với bột nghệ để tạo màu. Bánh phải đổ bằng lửa than, rau ăn kèm có đủ rau sống, đồ chua, nem lụi phải làm từ thịt tươi ngon.

Bánh xèo - nem lụi Bà Dưỡng

Ngoài bánh xèo, nem lụicũng là món được mọi người thưởng thức khi đến quán. Nem lụi làm từ thịt heo và giò sống được tẩm ướp cùng các loại gia vị thấm đều trong xiên thịt. Nem lụi có thể ăn không hoặc ăn kèm với bánh xèo đều rất ngon. Nem lụi có giá 5.000 đồng/ cây.

Ở đây cũng có thêm nem lụi khá ngon với giá 5 ngàn đồng

Bạn có thể cuốn bánh xèo cùng nem lụi ăn cho thêm đậm đà, có chất

4. Quán bánh bèo, nậm, lọc Bà Bé

Quán Bà Bé là một trong những điểm phải ghé qua ăn thử khi tới Đà Nẵng. Quán chuyên về các món bánh đặc sản miền Trung như bánh bèo, bánh nệm, bánh lọc nhưng nổi tiếng nhất là bánh bèo. Bánh bèo ở đây mềm được phủ sốt thịt nấu lên trên ăn kèm với nước chấm pha rất vừa miệng.

Quán luôn trong tình trạng rất đông khách

Một khay bánh bèo có 6 bát, cùng với nước chấm pha vừa miệng nên ăn nhiều không thấy chán. Giá 2.500đồng/ bát

Ngoài ra, quán còn có món bánh lọc và bánh nậm cũng ngon. Bánh lọc ở đây dẻo, phần nhân có tôm cùng nước chấm khá vừa miệng, giá 1.500 đồng/ cái. Bánh nậm lúc nào cũng hết sớm, làm từ bột gạo cùng vị ngọt của tôm thịt, giá 3.500 đồng/ cái. Bánh ngon, giá hợp lý nên đây là địa chỉ ăn vặt rất được tín nhiệm ở Đà thành, vì thế mà tốc độ bán hàng rất nhanh, khoảng 3 giờ mới mở bán hàng mà trung bình chỉ khoảng 7 giờ đã hết, thậm chí nhiều hôm còn hết sớm hơn, do vậy nếu muốn ăn, bạn đừng đi muộn nhé.

Bánh lọc ở đây dẻo, phần nhân có tôm cùng nước chấm khá vừa miệng. Giá 1.500 đồng/ cái

5. Quán nem lụi Bà Ngọc (Huế)

Quán nằm trên đường Đống Đa, nổi tiếng với nem lụi, bò lá lốt, bánh xèo và bún thịt nướng. Nem lụi và bò lá lốt ở đây ngon, đồ ăn làm trực tiếp nên lúc nào cũng nóng hổi, tươi mới. Các loại rau sống cũng đa dạng để chống ngán cho thực khách, khi ăn hãy ghém thật nhiều rau rồi cuốn cùng thịt rồi chấm với nước chấm pha chế theo công thức riêng của quán để cảm nhận vị ngon của nem.

Nem lụi

Vào những ngày se lạnh hay mưa mà được thưởng thức món nem lụi nóng hổi và vị ớt cay nồng thì quả không có gì bằng. Điểm cộng của quán này là địa điểm dễ tìm, không gian khá rộng rãi, thoáng mát, nhân viên phục vụ rất thân thiện. Quán mở của từ 8 giờ đến 22 giờ, giá chỉ 5.000 đồng/ cây.

6. Quán ốc Bà Mỹ

Nằm ở 30 Hoàng Hoa Thám, ngay đường vào nhà ga Đà Nẵng, đây là quán ốc được nhiều bạn trẻ ưa thích bởi các món ngon. Nổi tiếng nhất ở đây là món ốc hút, những con ốc nhỏ nhưng cay và nước đậm đà, ăn tuy cay xuýt xoa nhưng đã miệng, nếu thích có thể ăn thêm cùng bánh đa nướng, món nộm tăng thêm hương vị hơn.

Những nồi ốc nóng hổi, đậm đà nhìn rất hấp dẫn. Giá 1 đĩa to 2 người ăn là no chỉ 30.000 đồng

Ngoài ốc hút, quán còn có thêm món ốc bươu và mít trộn cũng rất ngon. Điểm cộng của quán này là dù chỉ là quán vỉa hè nhưng đồ ăn ngon, các cô bán ở đây rất vui tính và chiều khách, thậm chí đến chú giữ xe nhiệt tình. Giờ mở cửa của quán ốc bà Mỹ từ 4 giờ đến 21 giờ, trong suốt thời gian mở cửa, quán lúc nào cũng đông.

Ốc hút cay, nóng

Ốc bươu hấp dẫn

7. Bánh tráng tương, báng tráng đập Bà Tứ

Bánh tráng tương, bánh tráng đập là những món bánh hết sức dân dã và quen thuộc với người dân miền Trung. Bánh tráng đập gồm 2 lớp bánh tráng nước vàng khá mỏng và ở giữa là lớp bánh tráng mỏng, mềm, dẻo. Tuy bánh khá đơn giản nhưng ăn một lần sẽ nhớ mãi bởi sự độc đáo và chính hương vị của sự đơn giản ấy.

Bánh tráng đập mềm dẻo cùng hương vị mắm nêm thơm ngon giúp món ăn trở nên đặc biệt hơn

Quán bà Tứ nổi tiếng với món bánh tráng đập ngon nên hầu như lúc nào cũng đông khách. Bánh ở đây ngoài tươi mơi,s mềm dẻo, còn đặc biệt bởi hương vị mắm nêm pha chế đặc biệt, có hành phi giòn cùng một ít dứa và dầu ăn. Giá bánh ở đây cũng rất rẻ từ 3 ngàn đến 5 ngàn đồng/ cái. Quán mở cửa từ 14 đến 21 giờ.
 
(Theo Trí thức trẻ)

10 điểm đến khắp Việt Nam cho người hoài cổ


Làng cổ Đường Lâm (Hà Nội), phố cổ Hội An (Quảng Nam), nhà cổ Bình Thủy (Cần Thơ)… là những điểm du lịch nổi tiếng mang đậm dấu ấn cổ xưa.
Xem thêm: 10 làng chài đẹp như tranh ở Việt Nam ít người biết

Cầu Long Biên



Cầu Long Biên là cây cầu dây thép đầu tiên bắc qua hai bờ sông Hồng, Hà Nội, do người Pháp xây dựng vào thế kỷ 19. Cầu Long Biên từng bị ném bom nhiều lần trong chiến tranh, thậm chí hai trụ lớn đã bị cắt đứt, dù vậy công trình này đã được phục hồi để duy trì là một biểu tượng một Hà Nội cổ xưa. Nếu có dịp đi ngang cầu Long Biên, du khách sẽ được chiêm ngưỡng một cây cầu được xây dựng theo lối kiến trúc của Pháp, mang một vẻ đẹp mộc mạc nhưng tao nhã, bình dị và gần gũi.

Làng cổ Đường Lâm

Cổng ở làng cổ Đường Lâm (Hà Nội). Ảnh: Linh Hương

Làng cổ Đường Lâm tọa lạc tại thị xã Sơn Tây, Hà Nội, là địa điểm du lịch nổi tiếng bởi kiến trúc đặc trưng của vùng đồng bằng châu thổ sông Hồng. Làng cổ Đường Lâm là số ít nơi vẫn giữ được nét đẹp của những ngôi làng xưa với sân đình, bến nước, cây đa, chùa, miếu... Ngôi làng có tổng cộng gần 1.000 ngôi nhà, được xây dựng từ thế kỷ 17 với lối kiến trúc cổ với những vật liệu truyền thống như đá ong, tre, nứa, ngói... Điểm đặc biệt của ngôi làng này chính là cây đa cổ thụ 300 năm tuổi, con đường vào làng được lát gạch, những bức tường vàng đã ngả màu thời gian, tạo nên khung cảnh vừa nên thơ, vừa cổ kính.

Chùa Dâu


Chùa Dâu thuộc xã Thanh Khương, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, cách Hà Nội hơn 30 km. Chùa Dâu được xem là ngôi chùa cổ nhất Việt Nam, được xây dựng từ năm 187 và hoàn thành năm 226, được công nhận là di tích lịch sử vào năm 1962. Trải qua nhiều lần tôn tạo chùa Dâu ngày nay mang lối kiến trúc thời Hậu Lê (thế kỷ 17-18) với bốn dãy nhà kết nối với nhau thành hình chữ nhật. Trong chùa thờ rất nhiều tượng của các vị Hộ pháp, La Hán, Bồ Tát, Thánh Tăng… và rất nhiều tượng phật. Giữa sân chùa còn có ngôi tháp Hòa Phong cao 17 m, thờ 4 vị thiên vương cai quan 4 phương trời đất.

Làng cổ Phước Tích

Làng cổ Phước Tích đã được Nhà nước xếp hạng di tích quốc gia. Ảnh: Trần Việt Anh

Làng cổ Phước Tích nép mình bên dòng sông Ô Lâu, cách trung tâm thành phố Huế 45 km. Làng cổ Phước Tích nổi tiếng bởi sự lưu giữ vẻ đẹp vẹn nguyên của làng quê miền Trung. Ngôi làng được quy hoạch theo không gian kiến trúc, chia làm ba xóm gắn liền nhau. Đến làng cổ này du khách sẽ cảm nhận được vẻ thơ mông của làng quê miền Trung, vẻ thanh bình qua những ngôi nhà, khoảng sân hay chiếc cổng rào. Làng cô Phước Tích là nơi ghé thăm thường xuyên của du khách bởi những giá trị của nó vẫn vẹn nguyên với thời gian.

Làng cổ Phong Nam

Thuộc xã Hòa Châu, Huyện Hòa Vang, TP Đà Nẵng, làng cổ Phong Nam nổi tiếng với các công trình kiến trúc cổ như nhà thờ, đình, miếu, chùa... và giữ được nét đặc trưng của làng quê Việt truyền thống. Làng cổ Phong Nam còn được biết đến với nhiều lễ hội tôn vinh nghề nông, lễ hội dành cho trẻ chăn trâu hay những giai thoại về tài năng của Ông Ích Khiêm. Đến đây du khách sẽ cảm nhận được vẻ đẹp thanh bình và không khí trong lành của làng quê Việt với cánh đồng lúa bát ngát bao quanh, con đường làng trải dài với những hàng tre rợp bóng.
Xem thêm: Kinh nghiệm du lịch Đà Nẵng

Phố cổ Hội An

Phố cổ Hội An cách thành phố Đà Nẵng khoảng 30 km về phía Nam. Nơi đây từng là một thương cảng sầm uất, nơi giao lưu mua bán của những thuyền buôn Trung Quốc, Nhật Bản và phương Tây vào thế kỷ 17-18. Năm 1999 Phố cổ Hội An được UNESSCO công nhận là di sản văn hóa thế giới bởi lối kiến trúc đậm nét truyền thống và những giá trị văn hóa phi vật thể. Ngày nay, Phố cổ Hội An vẫn giữ được hồn xưa tích cũ với những ngôi nhà cổ nhuộm màu rêu phong phủ kín. Đến đây du khách sẽ được chiêm ngưỡng một quần thể di tích gồm nhiều nhà ở, đình chùa, miếu, chợ... và những cửa hàng bán lồng đèn vô cùng đẹp mắt.
Xem thêm: 7 đặc điểm của Hội An mê hoặc du khách Tây

Cầu Tràng Tiền

Cầu Tràng Tiền bao lâu này là biểu tượng không thể thanh thế của cố đô Huế. Ảnh: Tran Liet Hung

Cầu Tràng Tiền bắc qua sông Hương, là một trong những điểm đến hấp dẫn của thành phố Huế xinh đẹp. Cầu Tràng Tiền được thiết kế theo lối kiến trúc Gothic gồm mười hai nhịp với màu trắng bàng bạc làm cho cây cầu thêm đẹp huyền ảo. Nơi đây là điểm đến lý tưởng của du khách và những đôi trai gái yêu nhau vào dịp cuối tuần để lắng nghe dòng sông Hương ru khúc hát bằng những dòng chảy êm đềm và ngắm cầu Tràng Tiền xinh đẹp dù đã qua bao mùa biến cố.

Nhà thờ Mằng Lăng

Nhà thờ Mằng Lăng tọa lạc bên bờ sông Kỳ Lộ, thuộc huyện Tuy An tỉnh Phú Yên. Với tuổi đời gần 120 năm, đây là một trong những nhà thờ lâu đời nhất Việt Nam. Nhà thờ Mằng Lăng được xây dựng theo lối kiến trúc Gothic, màu xanh xám kết hợp cùng nhiều hoa văn giản dị. Nhà thờ tuy nhỏ nhưng khuôn viên rộng và luôn rợp bóng mát cây xanh. Nơi đây còn là nơi lưu trữ cuốn sách đầu tiên in bằng tiếng Việt, là một điểm đến thú vị cho du khách yêu thích lối kiến trúc xưa cũ.
Xem thêm: Trải nghiệm du lịch 48h tại xứ biển Phú Yên

Nhà cổ Bình Thủy

Nhà cổ Bình Thủy được nhiều người ghé thăm khi tới Cần Thơ. Ảnh: Ái Nam

Nhà cổ Bình Thủy tọa lạc trên đường Bùi Hữu Nghĩa, phường Bình Thủy, TP Cần Thơ. Nhà cổ này được xây từ 1870 với 5 gian 2 chái, mang đậm lối kiến trúc Pháp với nhiều họa tiết đẹp mắt. Điểm nổi bật của ngôi nhà là những hàng cột được làm bằng gỗ lim đen bóng, hệ thống xà kèo được chạm trổ tinh vi, gạch lát nền có hoa văn đẹp mắt. Nhà cổ Bình Thủy là một trong những ngôi nhà cổ lớn và đẹp nhất Cần Thơ, thể hiện lối sống truyền thống của người dân Nam bộ ngày xưa.

Xem thêm: Một ngày về xứ Tây Đô vi vu sóng nước

Nhà trăm cột Long An

Nhà trăm cột toạ lạc tại ấp Cầu Ngang, xã Long Hựu Đông, huyện Cần Đước, tỉnh Long An, được xây dựng vào năm 1901-1903 theo lối kiến trúc thời Nguyễn và mang đậm phong cách Huế. Ngôi nhà có tổng cộng 120 cột gồm 3 gian, 2 chái và được điêu khắc tinh xảo được làm hoàn hoàn bằng gỗ và lợp ngói. Đến đây, du khách sẽ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của ngôi nhà cổ đã bạc màu thời gian nhưng lối kiến trúc và giá trị thì chưa bao giờ là xưa cũ.

Bài đăng phổ biến